postheadericonLòng Mẹ


Y Vân (1933-1992)
I.
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như giòng suối biển ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ.
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.
Thương con thao thức bao đêm trường,
Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
Thương con khuya sớm bao tháng ngày
Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn.
Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền.
Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền.
Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm.
Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên

II.

Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa.
Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe,
Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre.
Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng Mẹ ru.
Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngày còn thơ.
Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca.
Mẹ hiền sớm tối khuyên ngủ bao lời mặn mà.
Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.
Thương con Mẹ hát câu êm đềm,
Run lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm.
Bao năm nước mắt như suối nguồn.
Chảy vào tim con mái tóc chót đành đẫm sương.
Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu.
Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu
Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu.
Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu.

1952

Traduction par Đông Phong :
Cœur de mère
Le cœur de mère est aussi immense que le Pacifique, débordant,
L’amour de mère est tel un ruisseau sans remous, rafraichissant,
Ses paroles sont douces comme une rizière du soir qui murmure,
Berceuses de mère aimée sur le perron quand éclaire la lune.

Le cœur de mère est pour ses enfants la pleine lune d’automne,

L’amour de mère est le vent qui caresse la surface de l’eau,
Ses berceuses douces comme une flûte de cerf-volant là-haut
Se mêlent matin et soir, malgré le soleil et la pluie, aux gazouillis de ses marmots.
Par amour pour ses enfants, elle a veillé tant de nuits,
Et quand ils s’endorment, comme elle se réjouit,
Par amour pour ses enfants, elle se débat jour et nuit sans compter
Ses difficultés pour les élever jusqu’à maturité.

Qu’il pleuve ou qu’il vente, bonne mère ne se soucie point de son corps maigre,

La rosée et le soleil ont blanchi sa tête remplie de peines,
Mais elle est heureuse matin et soir auprès de ses enfants,
Et à travers le temps ses berceuses apaisantes résonnent encore éternellement.